Phần 2: nghịch cảnh số phận

Đăng ngày

Ba mẹ tôi thường nói “cái gì cũng có cái duyên của nó, không phải tự nhiên đâu. Đừng nghĩ mình làm hay, giỏi mà không biết trời Phật là gì. Mình được như ngày hôm nay là do một phần lớn phước đức của ông bà và do cái phước đức mình có trong quá khứ”. Ba mẹ tôi cũng tin vào ‘nghiệp’ mà mỗi người phải trả khi đến lúc. Khi gia đình tôi cũng khấm khá nhờ làm tàu hủ, nuôi heo, làm ruộng thì năm 1989, lúc tôi đang học lớp 3 thì cha tôi bị tai nạn. Thời đó, nhà ai có cái TV là ‘đại gia’ lắm rồi. Cha tôi mua được một cái TV 14 inch, mỗi ngày hàng xóm bà con bu lại như cái chợ, mấy chục người, ngồi từ trong nhà ra tới ngoài sân để xem ‘cải lương’. Thời đó, Lê Thuỷ, Minh Vương, Mỹ Châu là thần tượng của bà con dưới quê. Khổ cái là chưa có ăngten để bắt sóng đài Vĩnh Long nên TV bị ‘hột é’, hình nhảy loạn xa, mấy bà cụ ở xóm cứ than phiền “Triệu (tên của Ba), mày mua cái anten đi, coi đến lúc hay mà hình cứ dựt dựt..” Ba tôi đi mua cái anten. Cái anten ngày xưa to như cái ‘vệ tinh’ mà ngày xưa chưa có ống thép để bắt anten vào. Ba tôi đành gắn cây anten vào cây ‘gáo’ (tên một loại cây ở quê tôi) bên hông nhà, cây cao gần 15 m. Để gắn anten vào cây với độ cao hơn 10 m, Ba tôi phải leo lên cao, tỉa nhánh. Một người kỹ lưỡng, từng làm công bao nhiêu năm, chưa bao giờ xảy ra tai nạn vậy mà…

 

Vào tháng 7 âm lịch, mùa mưa, mấy nhánh cây bị khô, héo, bên trong bị bọng nhưng khi mưa xuống, vỏ cây lại xanh tươi. Ba tôi cứ tưởng là nhánh cây bình thường, ai ngờ bên trong nhánh cây là trống rỗng, bị bọng. Ba tôi rơi từ độ cao hơn 10m, tiếp đất tư thế ngồi, chết lâm sàng gần 15 phút. Lúc đó tôi đang đứng chơi giàn ná (nạng thun) cách đó vài mét.

 

Ngày đó cũng như mọi ngày, sáng sớm tôi đi theo Ba đội tàu hủ ra chợ. Về Ba ghé nhà thầy giáo Nhiệm ở xóm (để uống cà phê. Về đến nhà, tôi lui cui lo chơi, gần nữa tiếng sau, nghe tiếng rơi của cái gì giống như dừa rụng. Quay lại, tôi thấy Ba nằm dưới đất…Tôi chạy la om xòm, dưới sông có chú Tâm đang đăng lưới, chạy lên ẵm Ba vào nhà, hàng xóm bu lại đông nghẹt, có người bảo “mày chạy ra chợ báo cho mẹ mày biết lẹ lên…” Tôi vừa chạy vừa bay, có mấy cây cầu nhỏ bắt qua mương tôi không kịp đi qua cầu, bay một phát qua đến bên kia bờ. Má nghe xong, mặt mày tái mét, vừa chạy về, vừa khóc….tôi lúc đó chưa biết gì, tôi không khóc….

 

Qua bệnh viện Cần Thơ, bác sỹ chẩn đoán cột sống bị thụng lại tại bàn toạ, hệ thống dây thần kinh tắt nghẽn. Thời đó, không có bệnh viện nào ở Việt Nam dám mổ cột sống thần kinh. Bao nhiêu tài sản chắt chiu, sau hơn 1 năm chữa trị, gia đình tôi trở về điểm xuất phát ban đầu, con số ‘0’. Câu chuyện được lật sang một trang mới với một người cha bại liệt nửa người.

 

Rút kết triết lý và quy luật: “Cuộc sống vô thường. “ Phúc bất trùng lai, hoa vô đơn chí”.